Đứng giữa 1 con đường, làn bên phải hướng về tương lai, làn bên trái lôi – ngược – ta trở về quá khứ …
Trong ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn đường, chiếu rọi xuống khoảng trống bên dưới từng mảng sáng – tối. Có những đoạn ta thấy rõ đường đi, có những đoạn (bước chậm từng bước) vừa đi, vừa mường tượng trong đầu, chẳng rõ đang là ‘mơ’ hay là ‘thực’.
Và có những đoạn đường đưa ta đến thẳng tới nơi tâm trí ta đang trú ngụ, 1 thế giới của những giấc mơ kỳ lạ, là những mong ước trong cuộc sống đời thường của ta đem gửi vào trong đó. Hi vọng giấc mơ có thể chỉ lối, đưa ra những gợi ý, từng bước trả lời những câu hỏi qua từng vòng, để mở bung chiếc khoá cuối cùng mở ra cánh cửa đằng sau nó 1 thế giới ngập đầy màu sắc.
Và trong giấc mơ kỳ lạ đó, cũng hiện lên bao tiếc nuối của quá khứ, là những gì ta đã bỏ lỡ, là những gì đã làm ta trượt ngã 1 đoạn dài trong chính cuộc đời mình vậy.
… Giấc mơ xao xuyến ???, hay gọi nó là một giấc mơ chưa được đặt tên ??? Và ta đang đi tìm một cái tên thật hay để đặt cho nó.
Giấc mơ ấy chẳng phải là đứng yên ở 1 chỗ, mà nó hiện lên từng cảnh phim đưa ta đi lạc vào chuyến ngao du về chính cuộc đời ta vậy. Giữa những đoạn đường, chính ta cũng bối rối, không biết nên đi tiếp hay dừng lại. Đi tiếp, sẽ chọn bước chân phải lên trước hay chân trái lên trước. Có những đoạn đường ta đi … dù chẳng biết sẽ dẫn tới đâu, nhưng vẫn cứ dấn thân mà lao tới,
Như 1 bông pháo hoa nhỏ nhắn, khi đã châm mồi lửa rồi, phải bay lên thật cao và bung mình rực rỡ. Chấp nhận bỏ lại phía sau những mảng tối nằm bên dưới nó.
😊 Cứ tiến lên và đi tới, nơi có giấc mơ ‘là người bạn thân’ tâm sự với ta hàng đêm khi vạn vật trên thế gian dần chìm vào giấc ngủ, giấc mơ đến để kể cho ta nghe những câu chuyện, và mở ra trước mắt là cả 1 khoảng núi non. Ta có thể đứng trên cao nhìn xuống con đường phía dưới, nhìn rõ ánh đèn đường nằm bên những dãy nhà ô thấp ô cao ấy.
Và cũng có những giấc mơ hàng đêm khiến lòng nặng im, chẳng có 1 tiếng nói, chẳng có 1 tiếng cười, chỉ có ánh trăng sáng, soi tỏ lòng người.
Và cũng có những giấc mơ hàng đêm không ngủ yên, chúng đánh thức mọi giác quan trên cơ thể, cùng thức dậy bận rộn chuẩn bị giầy tất quần áo tham gia vào 1 cuộc đua, với hi vọng giành được giải thưởng cao nhất. Chẳng phải là cuộc đua với chiến thắng ở trên sân thi đấu, mà là cuộc đua để chiến thắng nỗi sợ hãi ở bên trong lòng mình.
Để 1 ngày, ta có thể tự tin bước ra ngoài kia. Để 1 ngày ta có thể ghi rõ họ tên và chữ ký của ta ở trên trang đầu tiên của cuốn sách ấy. Tờ bìa sách mở ra những trang sách phía sau bao câu chuyện buồn vui của cuộc đời, của tình yêu gái trai mà ta vẫn đang hằng mong tới… câu chuyện còn nữa, hãy chờ đọc ở bài sau nha =)))