Chào đón bạn ghé thăm miền Kinh Bắc quê tớ; nơi có Chùa Dâu, Chùa Bút Tháp, Chùa Phật Tích, có Đình Đình Bảng, có Bánh Phu Thê, có Tranh dân gian Đông Hồ, có Đền Cùng – Giếng Ngọc, có Đền Bà Chúa Kho …vv, có những làn điệu dân ca Quan Họ mượt mà đằm thắm làm mê đắm lòng người.
Nơi tớ sinh ra ở 1 làng quê nằm ven bên bờ sông Đuống, với những con đê chạy vòng vèo xung quanh làng là cả 1 bầu trời tuổi thơ ở đó, tớ tin chắc rằng mỗi người chúng ta dù được sinh ra ở đâu chắc hẳn đều có những ký ức tươi đẹp chẳng thể phai nhoà theo năm tháng.
Vẫn con đê đó, vẫn 1 chỗ đứng đó hồi còn bé là những chiếc lò gạch ngày đêm đỏ lửa, những con đường đất lấm lem, ngày ngày vẫn nhộn nhịp tiếng bước chân của những người dân quê lao động miệt mài và cần mẫn.
Giờ ta vẫn đứng đó nhưng những lò gạch cũ đã chẳng còn nữa, phải chăng ở cùng 1 nơi ta đứng, cùng 1 nơi ta ở, mỗi thời điểm trong đời là 1 câu chuyện.
Đứng giữa ánh sáng của buổi chiều hoàng hôn ấy như cảm thấy mình cũng đã thay đổi và mất đi nhiều thứ, chẳng còn những cảm xúc vui buồn, những suy tư mơ mộng ngày nào cũng bị chôn vùi và lặng lẽ nhạt dần theo năm tháng.
Để ngày hôm nay ta vẫn đứng ở đó sau bao nhiêu năm tháng vừa cảm thấy lạ lẫm, vừa có chút gì đó nhớ nhung và luyến tiếc, vẫn là ta có khi cũng chẳng phải là ta, phải chăng là một con người khác ở 1 trang cuộc đời khác vậy,
Ước gì ta được hoà mình vào ánh sáng của buổi chiều dần buông ấy, để tìm về chút hoài niệm xa xôi, được hoá thân thành con trẻ , tìm về những tháng năm đã xa cách mãi cuốn theo dòng thời gian và tuổi thanh xuân, đuổi theo mãi, chạy theo mãi mà cũng chẳng thể nào với tới.
… Để đến 1 ngày nào đó thật xa thật xa của mãi những năm tháng sau này lúc đó khi ta đã già đi, ta vẫn sẽ tìm về trên con đê đó, trong phút chốc tạm quên đi hết những vội vã cuộc đời, để nhớ về người mà mình đã gặp và yêu mến nhất cuộc đời này, dù đã bỏ lỡ 1 đoạn thật xa … chẳng thể đi cùng nhau được nữa, nhưng đó vẫn là những đoạn ký ức đầy ấm áp xoa dịu hết những mệt mỏi giữa cuộc đời xuôi ngược này.
… Nếu thời gian có quay trở lại, ta vẫn ước mình được là ánh sáng ấy len lỏi hoà mình vào cây cỏ, ánh sáng của hi vọng, ánh sáng ngập tràn những yêu thương sưởi ấm những trái tim còn đang mê mải và đắm đuối, được khát khao hoà mình vào đất trời rộng lớn.